Sự vô ơn, ích kỷ bạn đang dạy con cái gì vậy? – Tâm sự

0
19


‘Giờ đây, nhiều gia đình chẳng dạy con biết ơn cha mẹ nữa. Bọn trẻ sống trong thế giới vô ơn , chỉ nghĩ đến bản thân mình’ – trích ‘Teen ơi, làm bạn nhé’ của TS Vũ Thu Hương .

Mới hôm qua, tôi nghe được những câu chuyện đến kỳ lạ về đám trẻ. Đó là khi thầy cô giáo ốm, bọn trẻ hoàn toàn không có ý thức hỏi thăm thầy cô lấy một câu.

Khi trong lớp có một bạn được bố mẹ gợi ý đã hỏi thăm cô giáo và tặng cô một cái bánh chưng nhỏ, có vài bạn khác về nhà xin tiền bố mẹ để mua quà tặng cô, chúc cô mau khỏe. Bố mẹ các cháu mắng con té tát và nói: Tại sao phải mua cho cô? Cô đòi hỏi à?

Khi biết được câu chuyện này, tôi thực sự điếng người. Phải chăng xã hội toan tính và thị trường đến mức biến con người thành những cỗ máy vô cảm . Phải chăng cha mẹ muốn dạy con vô ơn và vô cảm với mọi thứ xung quanh.

Sự vô ơn, ích kỷ - bạn đang dạy con cái gì vậy? - Hình 1

TS Vũ Thu Hương cho rằng nhiều phụ huynh không còn dạy con về lòng biết ơn . Ảnh minh họa: Parent Toolkit.

Vụ chị bác sĩ gác chân lên ghế bị cả xã hội lên án cũng như thái độ soi mói của phụ huynh trước mọi việc làm của giáo viên cũng thể hiện sự vô ơn , vô cảm khủng khiếp mà dường như dư luận lại đang cảm thấy là đúng đắn.

Tôi nhiều khi nằm nghĩ, trong lúc chúng ta chăn ấm đệm êm ở đây, các bác sĩ đang chiến đấu với các loại dịch bệnh có phải là họ quá sung sướng.

Bạn tôi kể có cô y tá, con nằm cấp cứu trong khoa hồi sức, mẹ vừa tiêm cho bệnh nhân vừa khóc, vãn bệnh nhân là lao ra chỗ con. Lại có bác sĩ sốt trên 39 độ vẫn đi trực, khám cho bệnh nhân.

Thật sự, tôi muốn hỏi cả nhà, khi họ mệt mỏi, họ đau đớn như vậy, họ vẫn không có quyền gác chân hay sao ? Vào viện, tôi gặp cảnh khi cần thì gọi bác sĩ ầm ầm, họ bận chưa ra thì điên tiết chửi bới họ. Vậy nhưng, khi họ khám xong, chẳng mấy câu cảm ơn dành cho họ cả.

Tôi vào viện khám thường xuyên như cơm bữa, vậy mà khi tôi cảm ơn các bác sĩ, vài người tròn mắt nhìn tớ, có người cười rất vui tươi, có người gật đầu hớn hở. Phải chăng, điều đơn giản là nhận câu cảm ơn từ bệnh nhân cũng là điều hiếm gặp ở các bệnh viện thời nay.

Việc ăn uống của các con hiện nay cũng là sự vô ơn cực kỳ. Chẳng mấy cha mẹ nói cho con biết sự vất vả của bác nông dân khi làm ra hạt thóc nuôi con như ngày xưa bố mẹ tôi đã dạy con mình. Cũng chẳng bố mẹ nào dạy con rằng mẹ nấu cơm cũng khá mệt mỏi. Con rất cần cảm ơn điều đó.

Với thầy cô giáo, ngày 20/11, dạo này không còn là sự tôn vinh công sức của thầy cô, là dịp để trẻ bày tỏ lòng biết ơn với thày cô nữa. Đó trở thành dịp để các cha mẹ tìm đến thày cô đặt tiền đòi sự quan tâm đến con họ hơn con người khác. Mối quan hệ tiền bạc đã biến xã hội Việt Nam thành xã hội vô cảm đến mức đau lòng.

Giờ đây, nhiều gia đình cũng còn chẳng dạy con biết ơn cha mẹ nữa. Bọn trẻ sống trong thế giới vô ơn, chỉ nghĩ đến bản thân mình và hoàn toàn không bao giờ đặt mình vào vị trí người khác để suy nghĩ.

Tôi đào tạo sinh viên 20 năm nay và nhận ra rằng: các bạn ấy ngày càng vô ơn, vô cảm và vô trách nhiệm. Đám tốt nghiệp gần đây nhất luôn kể với tôi về những ngôi trường quá đáng, dám đòi hỏi họ phải ký hợp đồng 3 năm, 5 năm chứ không ký từng năm một.

Chẳng bạn nào nhìn ra được rằng nhà trường nơi họ sắp vào làm việc sẽ tạo cơ hội cho các bạn ấy được học tập, rèn luyện trong điều kiện thực tế, trong các lớp tập huấn, và trường cần đảm bảo công sức đào tạo của họ phải được đền bù bằng những giáo viên chắc tay nghề và làm việc nghiêm túc với khoảng thời gian 3 năm, 5 năm.

Ai cũng thích nhà trường cho họ lương cao, dạy họ cách làm để trở thành giáo viên giỏi nhưng không được đòi hỏi, yêu cầu gì họ, để họ tùy ý rời bỏ trường đi nơi khác bất kể lúc nào cũng được. Có bạn đã bỏ trường cũ đi tìm trường mới chỉ vì sự ràng buộc làm việc trong 3 năm, 5 năm.

Sự vô ơn, ích kỷ - bạn đang dạy con cái gì vậy? - Hình 2

Rên rỉ, chửi bới, kết tội quá nhiều, chúng ta chỉ làm cho mọi thứ tối tăm, xấu xa đi. Ảnh minh họa: VICE.

Thói vô ơn, vô cảm kéo theo sự vô trách nhiệm với cơ quan, với bản thân chính là mầm mống của nhiều vấn đề kế tiếp về sau.

Ngay cả người lớn hiện nay cũng chẳng có mấy người biết ơn và thể hiện điều đó. Tất cả chỉ suy nghĩ dưới lăng kính của lợi ích của tiền bạc mà thôi.

Chúng ta thừa biết sau năm 1975, đất nước ta tan hoang sau 2 cuộc chiến tranh tàn bạo. Thực phẩm không có, đói khát triền miên. Điện không có, bóng tối bao trùm, đất nước nghèo nàn lạc hậu như thời kì đồ đá.

Sau hơn 40 năm, mọi thứ đã hoàn toàn đổi khác. Chúng ta không những đã thoát nghèo mà phần lớn dân chúng còn là những người giàu có. Từ đi bộ, xe đạp, chúng ta chạy xe máy, ôtô và có người có máy bay riêng.

Từ đói khát, giờ đây chúng ta suốt ngày lo giảm béo, lo dư thừa thực phẩm. Từ chiến tranh liên miên giờ đây chúng ta có vị thế trong suy nghĩ của bạn bè quốc tế.

Vậy nhưng điều chúng ta đọc được hàng ngày trên Facebook vẫn là sự chỉ trích, bôi nhọ, nói xấu, kêu ca, hờn dỗi chính quyền.

Tôi đi đã nhiều, gặp gỡ nói chuyện với bạn bè quốc tế không ít. Tôi nhận ra rằng: chẳng ở đâu là không có chuyện này chuyện kia. Chẳng chính phủ nào không có vấn đề. Chẳng có xã hội nào trong vắt như pha lê.

Nhưng nếu rên rỉ, chửi bới, kết tội quá nhiều, chúng ta chỉ làm cho mọi thứ tối tăm, xấu xa đi mà thôi. Cảm giác của tôi mỗi khi nghe những chuyện này là nỗi buồn da diết và sự thất vọng ngập tràn.

Tôi đã mong muốn đóng góp công sức để làm giáo dục Việt Nam và xã hội Việt Nam tiến bộ.

Rõ ràng, người lớn chúng ta cần luôn suy nghĩ và hành động tích cực. Những suy nghĩ tiêu cực dạng này sẽ chỉ khiến con trẻ học theo thói quy nghĩ vô ơn, đòi hỏi, yêu cầu mà không muốn cống hiến, phấn đấu vì đất nước cũng như không biết cảm thông bao dung cho người khác, ngành nghề khác.

“Cha mẹ là số phận của con cái ”. Nếu các cha mẹ luôn thể hiện thái độ rõ ràng với tốt/xấu, có thái độ lịch sự, cảm thông và bao dung với mọi người ở khắp mọi ngành nghề, có suy nghĩ minh bạch, thể hiện tầm hiểu biết cao rộng … thì con trẻ cũng sẽ học theo và sống tích cực, đóng góp nhiều cho xã hội, trở thành những người có ích.

‘Teen ơi, làm bạn nhé’ – 10 điều cha mẹ thường hiểu nhầm con

Theo TS Vũ Thu Hương, nguồn cơn tranh cãi giữa cha mẹ và con cái đều bắt nguồn từ chuyện hai bên không hiểu nhau. Bà đưa ra 10 điều phụ huynh thường hiểu nhầm con.

Nguồn cơn vụ chiến tranh giữa cha mẹ và con cái đều bắt nguồn từ chuyện hai chiến tuyến không hiểu nhau.

Tỷ dụ như đứa con giặt đồ cho mẹ vì thương mẹ mệt, mẹ lại sợ con ướt người rồi ốm nên quát nhặng lên mà không hiểu thành ý tuyệt vời của bọn trẻ.

Hay chuyện cha mẹ lo lắng cho con nhưng con lại cho đó là sự cấm đoán vô lý. Chuyện này thêm nghiêm trọng khi con bước vào tuổi teen.

Vậy những điểm nào mà cha mẹ thường hiểu nhầm con?

Teen ơi, làm bạn nhé - 10 điều cha mẹ thường hiểu nhầm con - Hình 1

Cha mẹ và con cái không hiểu nhau dẫn đến căng thẳng giữa hai bên. Ảnh minh họa: ReachOut.

Nghĩ con không biết lo việc học

Teen lo lắng cho các kỳ thi lắm đấy. Nhiều bạn còn bị “sờ chét” vì lo thi trượt, sợ điểm kém. Nhiều, vô cùng nhiều bố mẹ than thở là bố mẹ thì lo còn con thì không.

Thật ra, con rất lo lắng nhưng con tỏ ra vậy thôi, anh hùng rơm mà, ai lại thể hiện ra là mình lo lắng cái sự nhỏ xíu như là… một kỳ thi chứ. Vì thế, bố mẹ đừng hiểu nhầm, teen cực kỳ lo về kỳ thi đấy.

Nghĩ con không biết gì

Ái chà chà, có vẻ coi thường nhau quá. Các bố mẹ cứ làm những trò bậy bạ đằng sau lưng con rồi nghĩ con không biết.

Con biết rõ lắm đấy. Cảm nhận của trẻ luôn tốt hơn bố mẹ. Sự quan sát của con cũng tốt hơn.

Thế nên, nếu cứ rao giảng đạo đức rồi lén lút có các hành vi xấu, trẻ sẽ cảm thấy thất vọng về bố mẹ, thậm chí sau đó còn thiếu tôn trọng bố mẹ nữa.

Vì thế, đừng cố tỏ ra mình luôn đúng các bố mẹ nhé. Thừa nhận luôn là mình cũng là con người, cũng sẽ có lúc sai. Đồng thời, người lớn cố gắng đừng làm những trò bậy nữa, con biết đấy.

Nghĩ con không cần bố mẹ, chỉ cần bạn

Bố mẹ luôn là điểm yếu nhất trong trái tim mỗi con người. Đặc biệt với teen, dù con có thích bạn bè đến đâu, con vẫn cần bố mẹ lắm.

Cái chính là bố mẹ giảng đạo đức nhiều quá, mắng mỏ nhiều quá, con sẽ xa cách và không thích tâm sự với bố mẹ thôi. Vì thế, hãy bỏ cái mác “tao là bố/mẹ mày” xuống để tâm sự với con các bố mẹ nhé.

Nghĩ rằng nếu thả con ra là con hư luôn

Có bố mẹ nào giữ con được đâu mà gọi là “giữ” hay “thả”. Đứa trẻ mà hư, bố mẹ có giữ bằng trời, con đã hư sẵn rồi, chỉ có điều con chưa phát tác ra thôi.

Vì thế, đừng nghĩ kỳ quặc vậy. Các con biết suy nghĩ, chúng con không còn là trẻ con lên 3 để thả ra là chạy tót ra giữa đường ôtô để chơi đâu. Các con hiểu chuyện mà, tôn trọng các con chút đi!

Nghĩ con là đứa trẻ lên 3, không tự quyết được việc gì

Ôi thôi, trình trạng này thì quá phổ biến nhé! Nhiều cha mẹ giải thích cho con: Con còn bé, con chưa hiểu được mọi chuyện, lớn lên con sẽ hiểu.

Nói nhỏ nè, ngày trước bố mẹ tôi cũng nói y như vậy và bọn tôi rất ức chế. Các con có đủ khả năng hiểu biết, cha mẹ chỉ cần cho con biết mọi nguy cơ, mọi tình huống có thể xảy ra để con lựa chọn.

Và nếu con chọn sai, con bị vấp ngã hoặc trả giá, con sẽ trưởng thành hơn nhiều. Vì thế, hãy thuyết phục con thay cho việc nhảy vào quyết định mọi thứ.

Hôm trước, một mẹ gọi điện hỏi tôi về việc con đang học bình thường, tự nhiên đòi chuyển trường. Cha mẹ giải thích con chưa hiểu chuyện nên đừng chuyển. Sau đó, con vẫn đùng đùng đòi chuyển và cha mẹ chiều theo.

Đúng như dự đoán, sang đó, con không thích và tiếp tục đòi cha mẹ chuyển trở về trường cũ. Tôi nghĩ bây giờ, không cần làm gì cả, chỉ yêu cầu con học tại trường mới để coi như đó là sự trả giá cho con khôn người lên mà thôi.

Teen ơi, làm bạn nhé - 10 điều cha mẹ thường hiểu nhầm con - Hình 2

Nhiều phụ huynh không còn bày tỏ yêu thương khi con dần trưởng thành. Ảnh minh họa: Teens – LoveToKnow.

Nghĩ con lớn rồi, không cần bố mẹ bày tỏ yêu thương

Ô trời, bố mẹ cứ thử viết giấy nhắn yêu thương rồi lén dán vào cặp của chàng/nàng teen mà xem. Tim teen mềm như bún ngay.

Chẳng có tuổi nào không cần bố mẹ nói lời yêu thương nhé. Quan trọng là bố mẹ đừng nói thô quá hoặc vít cổ chàng/nàng xuống để thơm, hay đòi chụp ảnh ôm ấp thôi. Chuyện đó thì ngượng lém!

Nghĩ con chỉ luôn gây ra rắc rối

Cho dù con vốn hay để xảy ra sự cố thì cũng có sự cố do con vô tình gây ra. Vì thế, khi cha mẹ cấm cản và nghĩ rằng làm vậy để kiếm tìm sự bình an cũng là lúc cha mẹ đã thể hiện rõ sự thất vọng của mình với chính “thiên thần” mà mình sinh ra.

Do đâu con xảy ra rắc rối vậy? Nếu không phải do cha mẹ dạy chưa đúng cách thì cũng sẽ là do con mới làm lần đầu việc gì đó nên còn lóng ngóng.

Vậy tại sao không cho con thử lóng ngóng lần đầu và tập rút kinh nghiệm cho lần sau? Vụ này các cha mẹ thử nghĩ đi nhé.

Nghĩ con chưa đến tuổi yêu đương

Tình yêu không có tuổi nhé. Các cụ 60-70, hết nhu cầu rồi còn đi tìm bạn, tại sao mấy đứa trẻ 12, 13 lại không thể yêu đương.

Tình yêu khác tình dục. Nếu dạy dỗ đúng cách, chắc chắn lũ trẻ không thể vừa bập vào yêu đã rủ nhau trèo phắt lên giường.

Hãy luôn sẵn sàng đón nhận thông tin con có tình cảm với ai đó và hãy tin rằng: Tình cảm đó vô cùng trong sáng.

Nghĩ con đòi làm việc tốt chỉ là để đi chơi hoặc phá phách

Tâm của con luôn sáng, nếu con có muốn làm gì đó thì hãy tin là con trong sáng đi. Nếu phát hiện ra ý đồ xấu thì xử lý theo vụ việc chứ đừng vì vụ việc mà cấm cản con 100%.

Con cần sống, cần tham gia với xã hội, cấm cản con sẽ không bao giờ là điều tốt đẹp cho ai hết. Nếu con có sự vụ gì thì cũng nên tìm hiểu rõ xem con muốn gì khi làm việc đó rồi hẵng mắng mỏ nhé.

Nghĩ cho con ở nhà là giữ con an toàn

Trời đất, cha mẹ sẽ không thể theo con cả đời để mà giữ con an toàn vậy đâu. Hãy cho con trải nghiệm đi, chính việc trải nghiệm từ từ có lộ trình sẽ giúp con có kiến thức và kĩ năng vượt qua mọi thử thách và con sẽ sống tốt, an toàn hơn là cứ ru rú trong nhà.

Một số quan niệm sai lầm trên của bố mẹ khiến teen không thể gần gũi với bố mẹ được. Nếu chỉnh sửa đi tí, cha mẹ sẽ thấy hình ảnh khác liền à.



Tuổi Teen