Chiến Lược Tình Yêu – Chương 7: Bệnh truyền nhiễm

0
24


Sau khi thức dậy từ giấc ngủ say, Khánh Vân thực sự cần đồ ăn để xoa dịu cái dạ dày đang xót của mình. Nhà ăn lúc này đã đông nghẹt người. Cô đảo mắt một vòng và tìm thấy Phương Chi đang ngồi một mình, đối diện là một cái ghế trống.

“Ồ, chị Vân.” Chi vẫy tay, hoan hỉ gọi. “Chị mau tới đây, ngồi ăn chung với em đi.”

Vân mỉm cười đi tới, cảm giác được ai đó hân hoan chào đón đến mức này khiến cô thấy ấm lòng kì lạ. Mặc dù Chi không được thông minh cho lắm nhưng cô lại không thể ghét bỏ cô ấy bởi sự thân thiện và cởi mở xuất phát từ thiện tâm này.

Và cô cũng không hiểu nổi vì sao một người rất giỏi đối phó với đàn ông, luôn chiếm được cảm tình của họ như Chi lại vẫn giữ được nét ngây thơ, tin người nhiều đến thế. Dường như cô ấy chỉ tích cóp kinh nghiệm với từng cá nhân mang giới tính nam chứ không tổng hợp chúng thành lí luận để nhận xét và rút ra bài học trong đối nhân xử thế với tất cả mọi người.

“Thái Chung không đi cùng em à?”

Chi cười khúc khích lắc đầu: “Anh ấy là thứ Bảy. Còn hôm nay là Chủ nhật rồi mà.”

“Như quần lót cho từng ngày trong tuần ấy hả?”

“Vâng.” Chi gật gật đầu, không lấy gì làm khó chịu với sự so sánh đó.

Vân nói đùa: “Không hiểu anh chàng nào sẽ chiếm giữ được cả bảy ngày trong tuần của em đây.”

Đột nhiên, Chi nói:

“Thực ra là em sắp kết hôn.” Ánh mắt vốn trong trẻo và tươi tỉnh của Phương Chi trầm xuống khiến Vân không thể nén được tò mò:

“Chị không muốn tọc mạch chuyện riêng tư, nhưng có gì đó không ổn ư?”

“Không ổn ư?” Chi ngơ ngác. “Không, mọi việc vẫn như em nghĩ thôi…”

“Em yêu chồng chứ?”

“À…” Tới đây thì cả khóe miệng đang cong của Chi cũng trễ xuống. “Có, em yêu anh ấy. Ở bên cạnh anh ấy, em luôn có cảm giác an toàn, chắc chắn rằng anh ấy đủ sức chăm lo cho em và những đứa con của chúng em.”

“Những đứa con à?” Vân cảm thấy không có nhiều cô gái ở độ tuổi mười chín, hai mươi lại nói về việc có những đứa con với tâm thế sẵn sàng như Chi.

“Vâng.” Cô dừng lại một chút để Vân gọi món, sau đó mới tiếp tục. “Em có kế hoạch là sẽ trở thành một người nội trợ chuyên nghiệp, một bà mẹ ở nhà và chăm lo cho con cái, dành toàn bộ thời gian nuôi dạy chúng, giống như cách mẹ em đã làm với chúng em và cả cuộc đời bà ấy. Chồng sắp cưới của em không phải người hoàn hảo nhưng an ấy đủ khả năng giúp em thực hiện kế hoạch đó. Ý em là, không có nhiều đàn ông thu nhập cao đủ để nuôi cả gia đình một cách dư giả đúng không? Mà em thì muốn có thật nhiều con và không cần phải đi làm. Cho nên anh ấy là một lựa chọn lí tưởng mà số phận sắp đặt cho em.”

Lần đầu tiên cô thấy Phương Chi bay bổng và giàu cảm xúc lại thốt ra những từ ngữ vốn thường dành cho mẫu người như cô: kế hoạch và lựa chọn.

“Chồng sắp cưới của em biết em ở đây chứ?”

Chi gật đầu:

“Biết chứ. Anh ấy biết em rất thích nhảy nhót, hát hò và giao lưu với mọi người. Nhưng anh ấy lại quá bận rộn. Cho nên em đã dồn tất cả tiền tiết kiệm của mình để đặt chỗ ở khu nghỉ dưỡng đắt đỏ này. Dù sao em cũng không cần đến số tiền đó nữa một khi đã kết hôn với người giàu có như anh ấy. Cả hai chúng em đều biết em là chung thủy, sẽ không phản bội anh ấy hay lên giường với bất kì gã nào khác. Chỉ là trò chuyện vui vẻ thôi. Anh ấy nói rằng như thế thì chấp nhận được.”

“Vậy là em tới đây không phải để tìm “nửa kia” của mình à?” Cô vẫn nhớ lúc cho Chi đi nhờ xe, cô bé đã nói về điều đó.

“Ồ, “nửa kia” đâu nhất thiết phải là chồng hay bạn trai đâu chị. Đó là một người bạn tâm giao, người mà mình có thể dốc hết bầu tâm sự, ngay cả những bí mật thầm kín mà không thể chia sẻ với chồng hay gia đình ấy. “Nửa kia” chính là như thế đó, giống như hai nửa linh hồn bị tách ra và giờ đã tìm thấy nhau. Không nhất thiết phải cùng nhau lên giường hay thậm chí là phải khác giới tính hay gì cả, chỉ đơn giản thấu hiểu nhau bằng trực giác và sự quan tâm vô điều kiện với đối phương chứ không hề dùng lý trí để xét đoán.”

“Một định nghĩa thật mới mẻ nhưng cũng có lý.” Vân mỉm cười, một lần nữa phải ngạc nhiên trước suy nghĩ của Chi, một cô bé kém cô đến cả chục tuổi. “Và tuyệt vời làm sao khi chồng em cũng tán thành điều đó.”

“À… thực ra thì cũng có lúc anh ấy ghen tuông.” Chi nhăn nhó. “Điều duy nhất mà em không thích ở đàn ông là họ thỉnh thoảng vẫn nghĩ rằng họ sở hữu chị em chúng ta.”

“Điều duy nhất ư?” Vân bật cười. “Chị có thể liệt kê cả một danh sách ấy chứ, một điều đã là gì.”

Chi cũng bật cười khúc khích theo:

“Không đâu, chỉ một điều là quá đủ rồi. Về cơ bản, những người đàn ông sẽ chăm sóc chúng ta tử tế mà. Em không nói đến những gã vũ phu hay các trường hợp cá biệt nhé.”

“Chồng sắp cưới chăm sóc em tử tế phải không?”

“Vâng… ồ, vâng…” Phương Chi cụp mắt, tuôn ra một tiếng thở dài.

“Có chuyện gì không ổn à? Ngoài việc anh ta quá bận rộn…”

Chi chọc chọc vào miếng thịt bò sốt trước mặt, rầu rĩ nói:

“Thực ra anh ấy rất tẻ nhạt. Anh ấy lớn hơn em tám tuổi nhưng em có cảm giác như ảnh già ngang ngửa bố em vậy. Em không yêu anh ấy, nhưng chắc chắn rằng nếu ở bên anh ấy, em sẽ thực hiện được kế hoạch về một tổ ấm với những đứa con được chăm chút cẩn thận của mình. Anh ấy cho em sẹ đảm bảo về tài chính. Hẳn là chị sẽ thấy suy nghĩ đó rất… ừm… đáng coi thường?”

“Không.” Khánh Vân nói dối không chớp mắt. “Nếu đó là điều em thực sự muốn thì có sao đâu.”

“Vâng, đó là điều em thực sự muốn.” Dường như lời nói dối của Vân có chút tác dụng với Chi, khuôn mặt cô bé tươi tỉnh lên đôi chút. “Em sẽ là một cô vợ biết điều và ngoan ngoãn. Em sẽ chăm sóc chồng mình cẩn thận sau khi kết hôn. Chỉ là… em thấy mình xứng đáng có hai tuần ở đây và vui chơi, làm những điều em thích mà không phải bận tâm đến cái kế hoạch kia trong suốt khoảng thời gian này mà thôi.” Cô ngước nhìn Vân dò hỏi: “Chị có nghĩ là em ngốc lắm không?”

“Không, không hề.” Lần này Vân đáp mà không có một chút dối trá nào. “Em đúng là một cô gái thành thật. Chị hoàn toàn tán đồng với việc lập kế hoạch cẩn thận và rõ ràng cho cuộc hôn nhân quan trọng của đời mình và chị cũng đang làm thế đây. Có điều chị chưa may mắn tìm được anh chàng dành cho mình như em.”

Chi toét miệng cười: “Thì ra đó là lí do chị ở đây.” Sau đó cô hạ giọng tỏ ra nghiêm trọng. “Ở nơi này có vô số anh chàng rất được đấy. Chắc chắn chị sẽ tìm được một người thôi.”

“Ừ, thì thế.” Vân ngán ngẩm nghĩ đến hai cuộc gặp thê thảm với Hiệp và Lâm. Sau đó, cô tự hỏi liệu cuộc hẹn chiều nay với Phó Huân có đi vào vết xe đổ hay không. “Chị sẽ không bỏ cuộc cho đến khi lôi được một gã đàn ông thành đạt, đáng tin cậy trở về nhà.”

“Không cần giàu có sao ạ?”

“Giàu hay không giàu cũng được. Miễn thành đạt là được. Chị vẫn sẽ đi làm sau khi kết hôn và kiếm đủ để nuôi mình. Cho nên anh ta chỉ cần thành đạt, có địa vị thôi là được.”

Chi chưa kịp nói thêm thì đã có người thình lình xen vào cuộc nói chuyện của cả hai:

“Xin chào, sáng nay mọi người thấy thoải mái chứ?”

Vy Vy mặc một bộ vest mỏng màu sáng, mái tóc vẫn được uốn cẩn thận đến từng sợi, tiến đến gần bàn của hai người.

“Rất dễ chịu.” Vân trả lời trong lúc nhớ đến giấc ngủ thư thái của mình ở trên chiếc thuyền cũ.

“Tốt quá!” Vy thốt lên. “Đó chính xác là điều mà tôi và Hải Quyền muốn khách hàng của mình cảm nhận được khi tới đây.”

“Hải Quyền?” Cái tên này nghe quen quen.

“Sếp của tôi.” Vy mỉm cười tự mãn. “Và cũng là vị hôn phu của tôi.”

“Tuyệt quá! Xin chúc mừng!” Hai mắt Chi sáng lên, thiếu điều vỗ tay như một đứa trẻ nữa thôi. “Em đã gặp anh Quyền lúc tới quầy làm thủ tục. Rất được đấy, chúc mừng chị, chị thật giỏi!”

Lời khen có cánh của Chi khiến cho Vy càng thêm hài lòng. Cô kéo đến một cái ghế trống.

“Hai người có phiền không khi tôi ngồi cùng?” Nhận được nụ cười hào phóng của hai vị khách, Vy Vy ngồi xuống và bắt đầu thì thào:

“Không ai ở đây biết cả, chúng tôi hẹn hò bí mật. Có khi chính anh ấy cũng chẳng nhớ là đã đính hôn với tôi ấy.”

Chi gật đầu thông cảm: “Đàn ông mà. Họ đôi lúc quá vô tâm.”

Vy Vy nhún vai đáp:

“Cũng không tệ đến mức ấy. Thực ra chúng tôi khá hợp nhau. Ba năm liền chúng tôi chẳng cãi nhau lần nào cơ đấy.”

“Ba năm cơ á?”

Vy Vy lại nở nụ cười tự mãn lần nữa: “Chẳng cần cãi nhau vì Quyền hiểu rằng tôi luôn biết điều gì là tốt nhất, anh ấy để tôi toàn quyền quyết định, trừ một số việc liên quan đến chuyện kinh doanh.”

Nhưng dường như Chi quan tâm đến điều khác hơn: “Không tin nổi hai người lại duy trì việc đính hôn tận ba năm trời. Sao hai người không làm đám cưới?”

Nụ cười tự mãn của Vy tắt ngấm, cô trừng mắt nhìn Chi.

Vân đã lên tiếng xoa dịu bầu không khí:

“Tôi cũng đã đính hôn trong ba năm, nhưng là lần lượt với ba người khác nhau. Quả thực, đó là một khoảng thời gian dài.”

Vy cãi lại: “Tôi và Hải Quyền đã tốn bao nhiêu công sức, tiền của để gây dựng nơi này, chúng tôi không có thời gian để dành cho những việc khác nữa.”

“Tuyệt quá nhỉ?” Vân trầm trồ. “Kết hôn với một cộng sự và cùng nhau làm việc, xây dựng một lãnh địa hoặc cùng tập trung phát triển công ty. Đó chính xác là cuộc hôn nhân mà tôi mong muốn. Hẳn là phải tuyệt vời lắm đấy!”

Vy bị vẻ ghen tị ra mặt của cô làm cho dịu lại. Cô ta nói tiếp:

“Rất tuyệt, hẳn rồi. Nhưng mà cũng có điều bất tiện đấy. Tôi bị kẹt cứng ở đây và chẳng thể nói chuyện với ai. Khắp nơi chỉ toàn đám người giúp việc quê mùa và kém hiểu biết.” Thấy vẻ mặt khó hiểu của Khánh Vân, cô ta nói mà không kiêng dè. “Những kẻ lạc hậu và quê mùa, cô biết đấy. Họ chẳng thể hiểu được những phụ nữ có chí hướng lớn lao như chúng ta.”

“Chúng ta ư?” Vân lặp lại, không hề cảm thấy vinh dự khi được Vy đánh đồng với cô ta mà ngược lại, cô thấy như mình bị xúc phạm.

“Đúng vậy.” Vy đáp chắc nịch. “Cô không biết là khi gặp cô, tôi mừng như thế nào đâu. Thoạt tiên, tôi thấy cô rất quen. Sau đó, tôi nhận ra cô đã từng được lên tạp chí Doanh nhân với tư cách là một phụ nữ ở độ tuổi ba mươi thành đạt.”

“Khoan đã nào.” Vân vội chặn cô ta lại. “Tôi xuất hiện trên tạp chí đó chẳng qua vì họ chụp ảnh bố tôi, mà lúc đó vừa hay tôi lại đứng bên cạnh thôi.”

“Họ nói cô là người thừa kế của ông ấy. Thật tuyệt khi được làm việc với một người quyền lực như thế. Tôi ghen tị với cô quá đi mất! Được sống ở thành phố. Đầu óc tân tiến và thức thời. Đôi khi tôi có cảm giác mình sắp mất trí vì bị mắc kẹt ở nơi này.”

Vân cau mày: “Thế thì vì sao cô vẫn ở lại đây?”

Vy Vy đáp:

“Đây là nơi Hải Quyền muốn sống. Và chúng tôi cùng nhau thực hiện kế hoạch làm cho khu nghỉ dưỡng này phát triển. Chúng tôi có rất nhiều ý tưởng.” Chợt cô ta hạ giọng. “Đừng nói với ai nhé, kế hoạch tiếp theo là một dự án xây dựng khu tắm nước lá dân tộc với bồn ngâm bằng gỗ thơm và củi đốt. Hoàn toàn thủ công theo cách truyền thống.”

Trong lúc Vân còn đang mải suy nghĩ xem vì sao khu tắm nước lá dân tộc lại được coi là bí mật quan trọng thì Chi đã thốt lên:

“Chẳng phải các hộ dân quanh đây vẫn đang kinh doanh dịch vụ này ư?”

“Thì sao?” Vy trả treo. “Bọn họ thì biết cái quái gì về kinh doanh. Tất cả những gì họ làm là mở cửa cho khách bước vào tắm rồi thu tiền.”

Vân thấy đầu mình hơi ù đi, giống như cô vừa nốc thêm năm lon bia nữa: “Đó không phải là điều cơ bản của việc kinh doanh à?”

Vy tự đắc đáp: “Sẽ chẳng đáng kể gì. Điều quan trọng là chúng tôi biết kết hợp các loại hoạt đọng thú vị cho khách.”

“Thế những hộ dân ấy sẽ ra sao?” Chắc chắn khách tìm đến nơi này đều là vì khu nghỉ dưỡng. Bọn họ sẽ ra ngoài tìm nơi tắm lá để trải nghiệm nhưng nếu ngay trong khách sạn đã có dịch vụ này thì họ cần gì phải ra ngoài nữa…

Vy Vy nhún vai, khóe môi trễ xuống: “Kinh doanh mà.”

Khánh Vân vô thức nhích ra xa Vy Vy một chút, lầm bẩm: “Bố tôi sẽ thích cô lắm đấy.”

“Cảm ơn cô.”

Chi lại chen vào một câu hỏi thuộc phạm vi quan tâm của mình: “Thế khi nào chị và anh Quyền kết hôn?”

“Sớm thôi. Một tập đoàn lớn đang lôi kéo tôi về làm việc. Ngay khi họ mở lời đề nghị, tôi sẽ nói với anh ấy. Anh ấy buộc phải ra quyết định lựa chọn thôi. Không thể để tôi trông chờ vô thời hạn như thế này. Nếu anh ấy muốn tôi ở lại và tiếp tục cùng điều hành nơi này, anh ấy sẽ phải cầu hôn.”

“Hai người không phải là cộng sự của nhau à?” Vân thắc mắc. Làm gì có cộng sự nào lại lấy hôn nhân ra làm cái giá cho công việc.

Vy khó chịu ra mặt khi bị Vân chạm vào vảy ngược:

“Quyền đã gây dựng nơi này gần mười năm nay rồi. Năm năm trước, anh ấy mở rộng nó với một kẻ lười biếng, người mà chẳng bao giờ chịu động tay chân vào việc giúp anh ấy điều hành. Sau hai năm anh ấy khốn khổ với mớ bòng bong thì tôi đến và giúp anh ấy tháo gỡ từng đầu mối một. Chính tôi đã cứu nơi này khỏi sự bế tắc khi đưa ra các ý tưởng thu hút khách như mở thêm sân golf và cả những bữa tiệc như tối qua nữa. Tôi là kiểu người mang đến sự sáng tạo và những ý tưởng mà anh ấy không thể nào bỏ qua nếu như muốn tiếp tục điều hành nơi này hiệu quả.”

“Cô thật may mắn.” Vân nói và đẩy ghế đứng lên. “Đến giờ tôi phải đi rồi, tôi sắp trễ buổi chơi golf, một trong những ý tưởng tuyệt vời thu hút khách của cô đó.”

Cô phải tránh xa Vy Vy giống như cô ta mang hơi thở của một căn bệnh truyền nhiệm. Lòng tham không đáy, tham vọng tàn nhẫn và hoàn toàn thiếu nhân tính của cô ta sẽ gây ngộ độc cho bất cứ ai trong bán kính một cây số, hiện tại là thế.

“Chị chơi golf với ai thế?” Chi hỏi.

“Phó Huân, hình như thế.”

“Anh ta giàu có và thành đạt đấy.” Chi vẫy tay. “Chúc may mắn nhé!”

Vy Vy nhướn mày nhìn Khánh Vân đầy ẩn ý, cô nói mà không cần suy nghĩ:

“Hẳn rồi, nghe nói anh ta hầu như luôn giành chiến thắng.”

Vy Vy không nghi ngờ gì nữa, cô nói: “Thế thì tôi cũng chúc chị may mắn. Lần sau lại trò chuyện nhé. Chúng ta có nhiều điểm tương đồng lắm đấy.”

“Rất hân hạnh.” Để lại một nụ cười xã giao, Vân rảo bước thật nhanh, chẳng mấy chốc đã mất hút.

(Còn tiếp)



Tâm Sự