Chiến lược tình yêu – Chương 3: Tiệc tối

0
19


Khánh Vân không để Phương Chi có cơ hội lảm nhảm những thứ vớ vẩn mà chỉ mình cô ta thấy hài hước bên tai mình. Khi tiếng gõ cửa lộc cộc vang lên, cô đã tự đóng mình trong một chiếc áo sơ mi đơn sắc và quần lửng.

“Đây là cơ hội cực kì tốt để gặp gỡ đám đàn ông tràn đầy hooc-môn nam tính cùng túi tiền căng đầy ngoài kia, và dĩ nhiên còn cả hàng tá những cơ quan, xí nghiệp, các hạng mục đầu tư khác của bọn họ nữa.” Vân tự nhủ. “Cố lên, ngừng than vãn và tỏ ra quyến rũ hơn một chút đi!”

Cô nhìn chiếc váy bohemian sặc sỡ sắc màu và những hình trang trí của Chi. Quả đúng là cô ấy có sự chuẩn bị vô cùng kĩ lưỡng, ngay đến đôi khuyên tai to bản lấp lánh phản chiếu ánh đèn cũng như muốn hét lên: “Hãy chú ý vào chủ nhân của chúng tôi! Hãy nhìn ngắm cô ấy đi!!!”

“Mặc đồ tắm vào đi chị.” Chi nói. “Chưa biết chừng chúng ta sẽ bị ai đó ném xuống hồ bơi đấy. Á, chị mặc vậy đi dự tiệc bể bơi á?”

“Thì sao?” Vân cố gắng đè nén cảm giác muốn cúi xuống nhìn xem bộ đồ mình mặc có dây bẩn chỗ nào không. Chi còn chẳng buồn che giấu thái độ kém hào hứng:

“Đơn điệu quá. Sao chị không mặc váy? Tóc cũng có thể bỏ xuống mà. Nhìn chị… ừm, có vẻ không thoải mái lắm.”

“Tôi thích búi cho gọn.” Vân đóng cửa, dứt khoát bước ra ngoài. “Và tôi thấy rất thoải mái.”

Sự ngang ngược cứng đầu của cô khiến cho Chi hết nói được gì. Hai người đi tới nơi bày tiệc, và hỡi ôi… đó là tất cả những gì Vân khiếp hãi, thậm chí còn hơn thế nữa.

Vô số khách khứa ăn mặc đủ loại thời trang đang phấn khích đung đưa theo nhạc. Mọi người túm tụm lại quanh những chiếc bàn tròn được làm từ gỗ mộc, tán phét và cười đùa ầm ĩ. Đám trẻ con thì nô nghịch, chạy đuổi nhau dọc các lối đi và lẩn vào giữa những cái bàn đầy người. Hàng tá thanh niên nam nữ đủ cả đung đưa theo tiếng nhạc, quấn quýt lấy nhau và say sưa tận hưởng giữa mùi thịt nướng vừa chín tới. Một con vật bốn chân bị xiên từ họng đến tận xương cùng, quay tròn trên đống than hoa rực lửa lách tách kêu thật vui tai.

“Quá tuyệt! Quá là đỉnh cao!” Phương Chi phấn khích thốt lên, giống như một con cún đang háo hức được tháo dây xích để nhào ngay vào giữa một núi xương.

Khánh Vân đưa mắt tìm quầy bar. Hẳn là nó phải ở đâu đó quanh đây bởi ai cũng đang bay bổng, hăng hái quá mức bình thường, những hành vi mà họ chỉ có được khi đã có tí hơi menn.

“Nhìn anh chàng áo đỏ đứng gần quầy đồ nướng kia xem. Được quá phải không?” Chi vừa nói mà tay lại vừa vẫy chào một ai đó.

“À…” Vân chưa kịp trả lời thì Chi đã tiếp tục. “Hải Đăng đấy. Lúc mới đến em còn tưởng anh ta là lễ tân, hóa ra lại là ông chủ.”

“Tấn công đi.” Vân nói, cố tỏ ra hào hứng trong giọng nói nhưng mắt vẫn nhìn quanh, cố tìm cho bằng được quầy bar.

Dường như Chi không nghe thấy điều đó, cô vẫn mải vẫy tay với ai đó.

“Người đang cầm ly uptown rocks đằng kia, thấy không, tiệp màu với cái áo chim cò của anh ta, là Thế Anh. Anh ta giàu sụ, thuộc tốp khá trong đám người kia.”

“Tấn công đi.” Vân lặp lại theo thói quen. Đôi mắt cô vẫn mải sục sạo tìm kiếm một quầy bar, nơi cô có thể cứu vớt linh hồn mình bằng cách ngồi chết dí trên ghế và say sưa.

Chi cười khanh khách: “Nhưng anh ta chẳng phải gu của em.”

“Em không có hứng thú với tiền à?”

“Tại sao em phải có hứng thú với tiền?” Chi sửng sốt đáp lại. “Em đang tìm kiếm một anh chàng hợp gu để trò chuyện và vui vẻ cơ mà.”

Vậy là tiền chẳng hề liên quan đến sự ăn khớp vừa khít của những câu chuyện, và của những thứ khác nữa. Vân sửng sốt nhận ra Chi thật có lí, cô ấy biết chính xác điều mình đang tìm kiếm chứ không chỉ nông cạn đến mức dùng tiền để đo lường tất cả mọi chuyện.

“Xin lỗi, chị đã không nghĩ tơi điều đó.” Vân có chút áy náy.

“A, anh chàng đằng kia cũng được đó.” Chi không để ý, cô còn mải chạy theo thú vui trước mắt. “Anh này tên gì nhì? À, Lâm.”

Những cô gái cởi mở như Chi luôn có cách để nắm bắt đủ thứ thông tin, dù là gia phả ba đời của một anh chàng tiềm năng chưa từng trò chuyện hay nhiệt độ hôm nay là bao nhiêu.

“Chị chỉ muốn đi tới quầy bar.” Vân vừa dứt lời, Chi đã túm lấy cô lôi tuột ra gần bể bơi.

Đó là một khu đất được rào bằng những cột gỗ sơn trắng muốt, dựng bằng các cây cột bằng gỗ thô và lợp lá dừa khô.

“Chào hai người đẹp, các người đẹp uống gì nào?”

Anh chàng bartender với mái đầu húi cua và một hình xăm ấn tượng xuất hiện cùng nụ cười duyên dáng trên môi.

“Cho tôi một Aperitif.” Vân đẩy nhẹ Chi về phía trước. “Còn cô gái xinh đẹp này… cậu thử hỏi xem cô ấy muốn gì?”

“A, Sơn! Chào anh!” Không nằm ngoài dự đoán, Chi đã biết rõ thông tin về bartender của đêm nay. “Để xem nào…”

Sơn cười rạng rỡ, dáng vẻ rất thoải mái, nói:

“Bất cứ thứ gì em muốn, anh đều sẵn sàng phục vụ, người đẹp ạ.”

Chi cười khúc khích: “Anh thật hài hước quá!”

Đó lại là khởi đầu cho một mối quan hệ đẹp như mơ khác. Vân chớp mắt, có lẽ cô nên học tập Chi chăng?

Cô cầm đồ uống của mình và đi về phía bể bơi. Nước xanh mát khiến cô muốn thò chân xuống mà vầy nước cho thỏa thích. Dù là tháng Mười nhưng không khí vẫn còn nóng nực bởi năm nay mùa đông tới muộn.

Cô cần xem xét lại định nghĩa một chút trước khi hành động. Cô đang cần một mối quan hệ yêu đương. Nếu lãng mạn thì càng tốt, ví dụ như chàng bạch mã hoàng tử nào đó, không cần quá đẹp trai, miễn là đừng đui què mẻ sứt gì, từ đâu đó thình lình xuất hiện, sau đó ôm cô lên chiếc siêu xe bóng lộn của anh ta và chạy một mạch về dinh, chính là một căn biệt thự sang trọng nằm đâu đó không xa lắm cái công ty to tổ bố của chàng.

Đấy chính là lãng mạn rồi, Vân thở dài.

Đúng lúc cô đang định củng cố ý nghĩ đó thì một anh chàng không biết từ đâu mọc ra, tiến đến bên cạnh cô. Ngay khi anh ta đến cách cô ba bước chân, hơi thở nồng nặc mùi rượu đã tới chào hỏi cô trước.

“Chào em. Anh ngồi cùng em được chứ?”

“Xin chào.” Vân vừa nói vừa nhích ra xa khỏi cánh tay hộ pháp đầy lông lá và chẳng lấy gì làm lịch sự của anh ta.

“Anh là Nghĩa Hiệp.” Anh ta vẫn chưa từ bỏ ý định túm lấy eo cô. “Còn em tên gì?”

Vân nghiêng đầu, cô định dùng một cái tên giả để trả lời. Vừa đúng lúc đó, qua khóe mắt, cô nhìn thấy Sơn, cậu bartender đang vẫy vẫy một ai đó.

“Cưng ơi, uống với anh một ly nào. Em đúng là cô gái trong mơ của anh đấy.”

“Thế thì mau tỉnh dậy đi.”

Vân lạnh nhạt nói rồi lách người sang một bên, kiên quyết rời đi. Cô tự nhắc mình phải lịch sự, phải lễ độ.

Nhưng không phải với thằng cha say như hũ chìm này!

“Đừng đi. Em dám bỏ đi như thế à?” Hiệp túm lấy tay cô. “Này cưng, hẳn là em đang chờ đợi một gã nào đó khiến bộ mặt cau có kia phải đờ đẫn vì sướng có phải không?”

“Không.” Lời nói đáng tởm của hắn khiến Vân nổi gai ốc, cô ra sức gỡ những ngón tay mập mạp đeo đầy nhẫn vàng phô trương ra khỏi cổ tay mảnh khảnh của mình. “Tôi không chờ ai cả. Mau buông tay tôi ra.”

Sự phản kháng đã kích thích Hiệp, hắn chồm đến, khuôn mặt phì nộn như một con rắn lớn say xỉn áp sát vào cô, hơi thở chua lòm và sặc mùi men khiến cô suýt chút nữa thì choáng đến ngất xỉu.

“Anh thích chinh phục những cô nàng đanh đá như em đấy. Bây giờ mạnh miệng, nhưng lên giường sẽ chỉ biết phun những lời tục tĩu!”

Vân trừng mắt nhìn anh ta.

Bên ngoài hàng rào, Đăng đã bắt được tín hiệu của Sơn và nhanh chóng rảo bước đi tới. Hay rồi, bây giờ anh phải đối mặt với lời phàn nàn của cô nàng ghê gớm kia về những gã say rượu và không quản lý được nửa thân dưới.

Nhưng xét đến tình cảnh gã béo đang sấn sổ lao đến kia, hẳn là cô phàn nàn cũng đúng thôi.

Đăng thở dài và tiến đến phía sau hai người, bắt lấy cổ tay phì nộn của Hiệp chỉ bằng một bàn tay to lớn của mình.

“Bữa tiệc vui chứ, anh Hiệp?”

Vừa nói, anh vừa kéo hắn ra xa một đoạn.

“Ồ, Hải Đăng à?” Gã béo cười ha ha, muốn dùng cánh tay hộ pháp của mình vỗ bồm bộp lên người anh nhưng anh đã khéo léo tránh được. “Người ta nói đúng nhỉ, chỗ nào có gái đẹp, chỗ đó có cậu.”

Đăng nói vài lời gì đó đã thành công khiến cho Hiệp quên khuấy mất cô nàng trong mơ của mình, lặc lè đi về phía quầy đồ nướng. Nhìn anh ta với con lợn quay chẳng khác gì anh em sinh đôi.

Trước khi đi, anh ta còn nháy mắt với Đăng: “Cô nàng này được đấy! Chúc vui vẻ nhé!”

Anh chỉ cười, không đáp.

Vân thoát được một phen kinh hãi, trong lòng thở phào nhẹ nhõm nhưng bên ngoài vẫn nói cứng:

“Cảm ơn anh. Pha cứu nguy kịp thời đấy.”

Đăng quay lại, nghiêng đầu cười:

“Tôi không muốn khách hàng của mình bị tổn thương cả thể chất lẫn tinh thần.”

Cô lập tức cự lại: “Tôi không yếu đuối đến mức ấy. Tự tôi có thể xử lý được.”

“Chắc chắn rồi.” Anh đáp. “Tôi đang nói về người đàn ông kia, không phải cô.”

Trái với dự đoán của Đăng, Khánh Vân không những không xù lông nhím mà cô lại thản nhiên nhìn Hiệp đang lắc lư ở phía xa, sau đó mỉm cười:

“Nghe có vẻ hơi mâu thuẫn trong tình huống này, nhưng cảnh nhìn từng gã đàn ông cứ lần lượt rời đi đúng là chẳng lấy gì làm dễ chịu.”

Anh lập tức đề nghị: “Cô cần tôi gọi anh ta quay lại không? Chỉ cần tôi kêu một tiếng…”

“Không, không, ngàn lần không.” Cô cuống quýt xua tay. “Tôi thà ngồi uống một mình còn hơn.”

Vân nâng ly cocktail của mình lên, lắc lắc mấy cái. Vừa hay có tiếng Chi gọi từ xa:

“Chị Vân, lại đây nào. Có hai anh chàng hấp dẫn đang muốn trò chuyện cùng chúng ta.”

Đăng cười toét miệng: “Xem ra ở một mình trong buổi tối sôi động như hôm nay là bất khả thi rồi!”

Cô nhún vai: “Ít ra họ cũng hấp dẫn, tôi còn trông đợi gì hơn thế?”

Anh đứng nhìn cô uyển chuyển đi tới nhập hội với Chi và hai anh chàng lắm tiền nào đó. Rõ ràng cô gái trẻ kia quá sức xinh đẹp nhưng mắt chọn đàn ông thì thật tệ. Còn Vân, người phụ nữ khôn ngoan và ghê gớm này liệu có sẵn sàng cưa bỏ cặp sừng của mình để hùa với những kẻ trẻ tuổi nông cạn kia không?

Ồ không, Đăng tự trả lời câu hỏi đó. Cô ta sẽ không lãng phí thời gian với những anh chàng quá đỗi ngờ nghệch, chẳng biết làm gì ngoài việc tiêu pha phung phí tiền bạc của ông bà già. Cô phải nhắm tới một kẻ xấp xỉ đạt tới casii tiêu chuẩn phi lí của mình, sau đó tiến hành cải tạo anh ta cho đến khi có thể xỏ được cái dây thừng qua mũi và dắt anh ta đi đến bất cứ nơi đâu cô muốn…

Đăng lắc đầu để gạt bỏ hình ảnh đó. Vân không phải là vấn đề của anh. Quên cô ta đi. Anh tự nhủ, mối quan tâm lớn nhất hiện tại của anh là bữa tiệc này, vì thế, anh lại thở dài và tiếp tục đi lòng vòng để kiểm tra có rắc rối gì xung quanh đây không.

(Còn tiếp)



Tâm Sự