Chiến Lược Tình Yêu – Chương 18: Cô đã mơ thấy anh

0
18


Nhung đưa cho cô một cái áo phông và cả tạp dề. Sau khi mặc chúng vào, cô có cảm giác mình sắp sửa thành một tay bồi bàn chuyên nghiệp rồi.

“Nhìn được đấy.” Ánh mắt của Nhung rất lộ liễu mà cắm thẳng vào khe rãnh hun hút của Vân. Cô đưa cái khay chứa bia cho bạn mình, nói. “Mang cái này tới bàn số 6, bàn trong góc ấy. Đừng đứng quá gần họ. Bọn họ đều biêng biêng cả rồi.”

Vân nhanh nhẹn vào việc. Cô cảm thấy việc phải vận động liên tục thế này cũng rất thú vị. Tóc xõa nhẹ sau lưng, được ghim lại hai bên mang tai để không làm vướng bận. Chiếc áo phông hơi chật, bó chặt lấy vòng eo của cô nhưng phần tay lại rất thoải mái để cử động. Hai gò má cô ửng hồng vì phải chạy qua chạy lại, cộng thêm hơi nóng từ những viên than hồng rực mỗi khi cô lướt qua khiến cho gương mặt cô trở nên sinh động hơn lúc nào hết.

Từ ánh mắt của mấy gã đàn ông, cô biết mình trông gợi cảm và nữ tính hơn hẳn ngày thường. Điều đó khiến cho Vân bị bối rối mất một lúc. Cô không quen nhận những ánh mắt như vậy. Người ta thường hay dùng ánh mắt tán thưởng để nhìn cô hơn, bên trong đó có cả sự lạnh lùng và cân đo đong đếm như thể cô là một cái bình hoa pha lê vậy.

Bản thân Vân trước đây cũng thích được coi là bình hoa pha lê hơn là một cô gái nhà bên. Cô cảm thấy hình ảnh nữ tính và thân thiện chẳng qua chỉ là một phiên bản cấp thấp so với hình ảnh người phụ nữ sang trọng và quyền lực. Nhưng giờ đây, cô lại có một cảm nhận khác. Có thứ quyền lực khác dành cho sự nữ tính, không cần phải lên gân lên cốt mà những cô gái vẫn có được điều mình muốn.

Vân nhận ra nữ tính là sự thân thiện. Việc mỉm cười với mọi người mà không cần toan tính việc sẽ nuốt gọn anh ta hay công ty của anh như thế nào khiến cô nhẹ lòng và cảm thấy cuộc sống này thật dồi dào sinh lực. Kế hoạch duy nhất trong đầu cô lúc này là bản kế hoạch dành cho quán của Nhung.

Tuy nhiên, cô phát hiện ra, làm bồi bàn không chỉ là chạy lăng xăng và tươi cười. Những thứ cô được nhận thêm là những vị khách vui vẻ, là tiền boa và được làm việc với Nhung, một bà chủ quán đảm đang và tháo vát. Đến khi quán ăn ngừng phục vụ, cô bắt đầu chuyển sang khu vực bán đồ uống. Lúc này sẽ có thêm cả một vài bàn tay hư hỏng.

“Cứ đi quanh họ thôi.” Một cô gái phục vụ khác lên tiếng động viên. “Nếu bị sờ soạng, cứ đổ một ít nước lên họ, bia hay rượu đều được.”

“Đứng ở phía đối diện, cách họ một cái bàn nhé.” Một cô phục vụ khác tên Lan nói. “Mặc kệ họ nhìn cái gì, miễn là họ không chạm được vào người chị.”

Sau đó, Nhung dạy cô cách pha chế đồ uống, rót bia và vào sổ sách. Vân chăm chú lắng nghe như hồi còn ngồi trên ghế giảng đường. Cô không chỉ thuộc tên các loại đồ uống mà còn nhớ cả tên khác và thói quen gọi đồ của họ.

Nhung cực kì ấn tượng với việc này.

“Không phải mình có năng khiếu đâu.” Vân bật cười, nói. “Đó là thuật nhớ. Nó đã giúp mình qua môn ở trường học đấy. Tin mình đi, mấy cái thuật ngữ kinh tế tài chính còn đáng sợ hơn nhiều.”

“Được rồi, bây giờ đến lượt Đăng và Biên.” Nhung nói và đẩy hai cốc vại đựng chất lỏng vàng óng về phía cô.

Lúc này quán đã vắng người hơn. Ngay khi cô vừa đặt chiếc cốc xuống, một tiếng động khá lớn vang lên giống như thứ gì đó rất nặng vừa bị đổ.

Tất cả đều nhìn thấy rõ mồn một cảnh Lan đổi hướng để tránh bàn tay của gã Bình-ăn-một-chai-bia-vào-đầu, rồi trượt chân vì vũng bia bị đổ và ngã thụp xuống, bong gân mắt cá chân.

Đăng quay sang nhìn Vân. “Tôi đã bảo cô rồi. Tôi đã năn nỉ cô đừng gây thêm thương tích cho bất cứ ai ở đây.”

“Anh bị dở à?” Cô nhướn mày. “Chuyện này là lỗi của tôi sao?”

“Được rồi, lần này cô vô tội.” Anh nói rồi bước về phía Lan, cùng với Biên giúp cô ấy sơ cứu rồi lên xe cho Biên chở về nhà.

Nhung vẫy cô lại, nói: “Bây giờ, việc mời cậu làm việc là đề nghị nghiêm túc rồi đấy. Cậu có thể lấp chỗ trống của Lan vài đêm không?”

“Chắc chắn rồi.” Kì nghỉ của Vân vẫn còn khá nhiều ngày.

“Vậy mình cần cậu giúp hai ngày tới, từ sáu đến mười một giờ đêm. Nếu cuối tuần mà Lan chưa quay lại được thì sẽ làm đến một giờ sáng.”

“Được, không vấn đề gì.” Hai chân Vân đang nhức nhối nhưng cô thấy mọi chuyện, trừ việc Lan bị thương, không tệ chút nào.

Đến mười một giờ, chân cô đã chuyển từ trạng thái nhức nhối sang trạng thái thê thảm. Cô định bảo với Đăng rằng vụ chơi bời tối nay tạm hoãn vì cô không thể đứng thêm một giây nào nữa. Nhưng khi cô tiến lại chỗ của anh, anh cười với cô, thế là cô chẳng còn mệt mỏi gì nữa.

“Đây là bao cát.” Anh vỗ vỗ vào thân bao chắc nịch. “Cô chỉ có mỗi một việc thôi, dùng chân đá nó.”

“Được rồi, dùng chân…” Vân ước lượng sức chịu đựng của hai chân mình như thế nào.

“Ồ, tôi quên mất.” Anh làm như vừa nhớ ra cái gì. “Chắc chân cô thấy tệ lắm sau mấy tiếng đồng hồ đi lại. Cô có thể dùng tay đấm. Như thế này.”

Vừa nói, anh vừa giơ hai tay lên thủ thế, giống hệt võ sĩ quyền Anh bảo vệ đầu và mặt mình. Sau đó, nhanh như chớp, nắm tay phải của anh vung ra, tạo thành một cú móc cực hiểm, đấm bụp vào bao cát, làm nó rung lên, kêu ken két.

“Được rồi, đeo cái này trước khi thử.” Anh lấy từ đâu đó ra một cặp găng tròn ủm đã cũ, sau đó giúp cô mang chúng vào. Lúc bọn họ đứng đối diện nhau, dù ánh mắt anh chăm chú nhìn vào đôi găng nhưng cô vẫn cảm nhận được hơi nóng khác thường.

“Bây giờ thì đấm đi.” Dường như Đăng cũng nhận ra khoảng cách của bọn họ. Anh buộc dây găng tay cho cô xong, sau đó đứng lùi lại hai bước, khoanh tay quan sát cô lóng ngóng với đôi găng của mình.

Bụp.

Cô đấm một cái, suýt thì bật ngửa ra sau vì phản lực.

“Đấm dứt khoát vào.” Anh nhắc nhở.

Cô lại đấm thêm một cú nữa, lần này bao cát xoay đi một chút làm cho cô mất đà, cứ thế chúi đầu ngã nhào về phía trước.

“Đấm thẳng vào giữa bao ấy.” Anh lại nói. “Nhìn kĩ mục tiên vào rồi hẵng ra đòn.”

Bụp một tiếng nữa. Lần này cô đấm trúng cái bao, làm nó văng ra một đoạn.

“Tôi làm được rồi.” Cô quay sang nhìn anh cười hớn hở. Không ngờ cái bao văng đi rồi văng ngược trở về, đập vào mặt cô một cú đau điếng.

Đăng thở dài nhìn Vân cáu kỉnh ôm đầu.

“Dạy giỏi quá nhỉ!” Cô lườm anh một cái.

Anh uể oải nhấc mình đi tới xem xét cái trán của cô.

“Không vấn đề gì. Cô phải nhớ bên cạnh việc tấn công thì phải chú ý phòng thủ nữa.” Anh vòng ra sau lưng cô, hai bàn tay nắm chặt lấy cổ tay cô, đưa lên thủ thế. “Như thế này, nhớ chưa?”

Cô gật gật. Anh lại dùng tay phải đưa ra, giúp cô đấm móc một cú. “Khi cô đấm đối phương bằng tay phải thì thay trái vẫn phải giữ thế thủ.” Tay anh vẫn siết chặt tay cô, giữ nó giơ lên phía trước, đủ để che mặt. Vì thế, nhìn từ bên ngoài không khác gì anh đang ôm cô trọn vẹn trong lòng mình, khóa chặt cô bằng hai cánh tay rắn chắc không cho thoát.

“Rồi sao nữa?” Cô gọi mà không thấy anh trả lời. Lập tức, cô nhận ra lí do. Rằng anh đang bao bọc lấy cô, thân hình ấm áp to lớn của anh chạm vào lưng cô, phủ khắp từ trên xuống dưới, tay anh siết chặt lấy cổ tay mảnh dẻ của cô, làm nó nóng lên. Cô cũng sững người lại.

Anh từ từ buông tay. “Cứ tiếp tục đi.”

Đăng tiếp tục việc dùng lời chỉ dạy cho cô những kĩ thuật cơ bản từ khoảng cách bốn bước chân. Vân cười thầm trong bụng. Anh ta còn chẳng dám đến gần cô hơn nữa, đúng là đồ chết nhát. Thế là cô tiếp tục nhún nhảy và tung ra những cú đấm trong chiếc áo phông bó chặt lấy eo cũng cái váy đen ngắn cũn cỡn, đắc ý nghĩ rằng đối phương đang khổ sở lắm để giữ được cái mặt nạ cao ngạo.

Sau khoảng nửa giờ vận động, mồ hôi của Vân tuôn như suối. Bao nhiêu độc tố trong người cũng đào thải theo.

Cô sảng khoái ôm theo chồng hồ sơ mà Nhung đã chuẩn bị sẵn, vui vẻ rời khỏi quán.

“Cảm ơn đã dạy tôi chơi đấm bốc nhé. Giờ thì tôi phải về và cứu lấy cơ ngơi này khỏi những tay tư bản đang cầm cố nó.”

“Ăn nói cho cẩn thận.” Đăng vừa nói vừa chụp lấy một tập tài liệu bị trượt khỏi chồng dày cộp. “Cô làm như tôi là kẻ xấu lắm không bằng.”

“Có thể lắm.” Vân nháy mắt. “Với bộ dạng cồng kềnh và xồm xoàm kia, thật khó để đặt lòng tin ở anh.”

“Khó mà cô vẫn làm được đấy thôi.” Anh cự nự, vô thức đuổi theo bước chân cô, bỏ lại Nhung và Biên đang đứng nhìn hai người cười toe toét.

Khi Vân về đến phòng thì Phương Chi cũng đang tay trong tay với Sơn. Cô vẫy tay với họ và chui vào cái ổ của mình. Bên ngoài sân, tiếng cười đùa và tán gẫu của cả hai vẫn vang lên giòn tan. Cho đến lúc này, Vân mới cảm thấy ghen tị với Phương Chi. Cô ấy đã tìm được một chàng trai hấp dẫn, thông minh và hài hước. Dĩ nhiên cô không hứng thú với Sơn, nhưng cô thực sự ghen tị với cô bé kia vì đã tìm được người mình thực sự muốn trò chuyện, muốn ở bên cạnh.

Thôi đi, cô tự bảo mình. Nghĩ về cái gì mà mình có thể làm tốt ấy, ví dụ như chuộc lấy quán của Nhung chẳng hạn.

Vân vùi đầu vào đống hồ sơ đến hai giờ sáng. Đến khi cô ngẩng lên, xung quanh những giấy tờ đó còn có thêm vô số các tờ giấy ghi chú lằng nhằng chi chít. Với một vài thay đổi nhỏ, chắc chắn quán này sẽ tạo ra lợi nhuận kha khá. Thế nhưng muốn biến nó thành mỏ vàng thì cần một lượng vốn khổng lồ và đi kèm theo đó là những thay đổi lớn.

Những thay đổi mà Nhung sẽ không muốn.

Đêm ấy, cô nằm mơ thấy Đăng. Cô chưa bao giờ mơ thấy một người đàn ông nào, ít ra là theo cách đó. Vì thế, khi thức giấc vào sáng hôm sau, cô cảm thấy trong lòng dâng lên một nỗi bất an rõ rệt khi nghĩ về một buổi lênh đênh trên hồ nữa, chỉ hai người bọn họ. Cô mơ thấy anh vì cô đã dành quá nhiều thời gian cho anh.

Vì vậy, Vân gọi cho Gia Bách để dời buổi đi bộ của bọn họ lên chín giờ sáng và nhờ Hải Quyền gửi lời nhắn cho Đăng , nói rằng cô không thể đi chơi với anh buổi sáng hôm nay vì có hẹn.

Khi nhận được tin nhắn, Đăng tự nhủ rằng anh không hề bực bội vì Vân đã hủy vụ đi câu. Ba buổi sáng cùng nhau trên hồ chẳng tạo thành một thói quen lâu dài, một cam kết hay bất cứ thứ gì bền chặt hết. Anh cũng tự bảo mình rằng lí do anh bực bội là cô đã để lại lời nhắn qua Quyền. Đứa em trai đã nhìn anh bằng ánh mắt nửa tò mò nửa không-thể-tin-được và hỏi: “Anh với cái cô Vân đó á?”, sau đó lại cười nhăn nhở.

“Không.” Anh đáp và hiên ngang bỏ đi.

Dĩ nhiên là không rồi, ý tưởng đó quá kinh khủng. May là cô chỉ còn ở đây thêm một tuần nữa thôi. Rồi cô sẽ biến mất khỏi tầm nhìn của anh và mọi thứ sẽ quay trở lại như cũ.

Vân cùng với Bách, một sự kết hợp hợp lí đấy chứ. Anh đã gặp Bách, đó là một anh chàng dễ mến, tận tâm, chỉn chu và có suy nghĩ thực tế, một người luôn dốc lòng bảo vệ môi trường vì tình yêu thiên nhiên và nhân loại. Anh phải thừa nhận rằng chẳng có điểm gì ở chàng trai đó đáng chê cả. Tuyệt đấy, bọn họ có thể đi bộ đâu đó quanh đây, anh chàng kia sẽ ôm mấy cái cây trong khi Vân lại nghĩ ra vô số ý tưởng để tạo ra cả một gia tài.

“Quá tốt. Mình sẽ độc chiếm con thuyền này và chẳng bị nhức đầu vì mấy câu chuyện của cô ta nữa.” Anh hậm hực buông mình xuống chồng đệm, gác tay lên đâu và đánh một giấc dưới gốc liễu quen thuộc.

(Còn tiếp)



Tâm Sự