Chiến Lược Tình Yêu – Chương 10: Cuộc hẹn tốn kém

0
13


Chiều hôm sau, Chi gõ cửa phòng Vân ngay khi cô vừa buộc xong dây thắt của chiếc váy lụa. Sau khi được tắm trong bầu không khí lãng mạn ở nơi này thì cô đã sẵn sàng cho thứ gì đó mềm mại và điệu đà thay vì vest hay áo sơ mi. Chắc chắn không phải là váy ngắn đến nửa đùi như Chi đang diện rồi, nhưng thứ gì đó dài đến mắt cá, bay bổng và dính sát vào những đường cong bất cứ lúc nào thì quá được!

“Sao chị không xõa tóc?” Chi nhìn cái búi củ tỏi trên đầu cô, nhíu mày.

“Rối lắm.” Tóc cô rất dày, mỗi lần cúi xuống đúng là tối sầm cả mặt ấy chứ.

“Đàn ông thích những lọn tóc rối mà.” Chi bật cười. “Chạm vào nó, đùa nghịch nó, để nó ru họ vào giấc mơ tội lỗi nào đó.”

“Này, em chắc là mình chưa đến tuổi ba mươi thật đấy chứ?” Vân khịt mũi, vẫn dứt khoát lấy cái kẹp càng cua cố định thật chặt cái búi tóc của mình.

Chi bất đắc dĩ nhún vai, theo cô lên xe. Vì phải đi vào trong bản nên ô tô rất bất tiện, Vân đã thuê được một cái xe máy. Là xe tay ga, rất dễ điều khiển.

Dịch vụ tắm nước lá nơi này thật ngoài sức tưởng tượng của Vân. Nơi tắm rửa được quây kín bằng tường đất để giữ nhiệt, bên ngoài trồng rất nhiều cây dây leo phủ kín để tránh nắng mùa hè.

Sao khi thay áo tắm, tráng nước lã và bước vào bên trong, Vân và Chi được dắt đến bên một cái thùng bằng gỗ đang tỏa khói nghi ngút.

“Tắm nước sôi à?” Vân có chút giật mình. “Đây không phải cổ tích Tấm Cám đâu, đúng chứ?”

Nhung, cô gái đưa hai người vào bên trong bật cười:

“Không nóng lắm đâu. Chỉ là khói hơi nhiều một chút, nhưng nó rất dễ chịu. Chị có thể thử trước.”

Vừa nói, cô vừa đưa tay khua khua trong làn nước màu nâu nhàn nhạt như để chứng minh.

Mùi lá thơm ngây ngất xoa dịu mọi giác quan của Vân. Cô có thể gọi tên một, hai loại lá, nhưng để nhận diện được chúng là cả một thử thách. Chi lúc nào đã bạo dạn bước một chân vào thùng gỗ.

“Đúng là không nóng lắm đâu.” Cô thích thú ngồi hẳn vào trong, hít lấy hít để hương thơm của lá rừng. “Chị mau vào đi nào.”

Vân hít một hơi lấy can đảm rồi bước vào bồn gỗ. Lập tức, một áp lực nóng hổi vây chặt lấy cô, khiến cô không hít thở được. Hơi cựa quậy xoay mình một chút để thích nghi với hoàn cảnh mới, cuối cùng cô cũng lựa được một tư thế thoải mái: dựa lưng vào bồn, hai chân duỗi thẳng và ngửa đầu ngắm những áng mây bàng bạc trên cao.

“Quá tuyệt vời! Đúng chứ?”

Mùi thảo dược ngai ngái, đẫm sâu, lặn vào từng lỗ chân lông đang mở ra dưới sức nóng. Giống như cơ thể cô đang ra sức tống khứ những gì ô trọc nhất đi, thảo dược chính là thuốc thần giúp cô thanh lọc cơ thể và đem lại cảm giác thư giãn khác thường.

“Còn tuyệt hơn cả spa xịn nhất ở Hà Nội.”

“Ha ha…” Chi thích thú vầy nước. “Đồ nguyên bản bao giờ chẳng tốt hơn. Những spa lớn chỉ ra sức mô phỏng lại mà thôi. Họ có thể có những người phục vụ chị đến tận kẽ ngón chân, nhưng chẳng phải là được tự do tắm rửa vẫn thích hơn là bị người khác giám sát và yêu cầu quay bên này, nằm bên nọ hay sao? Như thể họ lật một con cá lên để đánh sạch vảy ấy… hừ…”

Vân tưởng tượng ra cảnh mình quấn khăn và đúng là cô cứ liên tục quay trái, lật phải theo lời của nhân viên mát-xa thật.

“Lật một con cá lên để đánh sạch vảy?” Cô không nhịn nổi cười trước hình ảnh đó. “Ha ha ha… Ví dụ này chuẩn xác đấy cô em! Đánh vảy cá… Ha ha ha… Ủa? Xin lỗi nếu chị lỡ cười quá to.” Cô ái ngại phát hiện Chi giương mắt nhìn mình chằm chằm.

“Sao chị lại phải xin lỗi?” Cô bé mỉm cười. “Chúng ta đến đây để vui vẻ nên chị có thể cười bất cứ kiểu nào chị thích.”

“À, cảm ơn em. Chị thấy em nhìn chị nên cứ nghĩ…”

“Không, không.” Chi rối rít xua tay. “Vì từ lúc chị đến khu nghỉ dưỡng tới giờ, đây là lần đầu em thấy chị cười sảng khoái đến thế. Chị cười rộ lên trông xinh lắm.”

“Cảm ơn em.” Vân vô tình sờ tay lên mặt. “Lần đầu thật à?”

“Vâng.” Chi ngọ ngoạy rồi cũng bắt chước cô duỗi dài chân, ngửa đầu ngắm mây bay. “Chị lúc nào cũng cau hai cái lông mày như vậy nè.” Ngón tay cô nhíu lại làm mẫu. “Nếu cười, chị sẽ cười mỉm như vậy nè.” Hai cánh môi của cô ngậm chặt, khóe miệng cong lên tạo thành nụ cười công nghiệp hết sức giả tạo khiến cho Vân phải rùng mình. Thực sự cô đã mang cái khuôn mặt đó đi vòng vòng khắp khu nghỉ dưỡng này sao? Và đứng trước mặt Đăng với bộ dạng như một bà cô già khó tính đó?

Kệ anh ta ở đó đi, cô hãy tận hưởng bồn nước nóng hổi tuyệt vời này đã!

Thảo dược làm cho da dẻ của Vân mướt mát đến khó tin. Không có loại mỹ phẩm nào có thể khiến cô cảm thấy sạch sẽ và trơn láng đến như vậy. Hơn hết, xương cốt của cô cũng thoát khỏi cảm giác ê ẩm lâu ngày, như thể được người ta tra vào cả lít dầu nhớt cho động cơ trơn tru hoạt động.

“Chỗ này quá tuyệt vời!” Vân gửi lời khen tới một bà lão móm mém đang ngồi ở sân trong lúc gửi tiền cho bà. Giá cả lại còn rất rẻ, cô sẵn sàng thêm một chút tiền boa vì trong lúc tắm, bà cụ đã hai lần hỏi cô nước có còn ấm không, có cần bà thêm củi đun không… Cách hỏi chuyện của bà làm cho cô nhớ đến bà nội quá cố của mình, rất ấm áp và gần gũi chứ không phải kiểu phục vụ được đào tạo bài bản, chuyên nghiệp.

Huy đón cả hai người ngay ở bên ngoài cổng. Nhìn anh ta thật bảnh bao với mái tóc được chải vào nếp gọn gàng. Mùi nước hoa xạ hương khiến cho Huy giống như một thứ gì đó lạc lõng và đầy tính… nhân tạo. Rất thiếu tự nhiên. Thứ duy nhất phù hợp với nơi này chính là chiếc xe máy anh ta thuê được.

“Anh không vào tắm sao?” Vân ngoắc ngoắc ngón tay chỉ vào trong. “Tuyệt lắm đó.”

Huy nhún vai: “Tôi không thích những nơi không đảm bảo vệ sinh.”

“Trong đó rất sạch sẽ mà.” Chi lập tức lên tiếng phản đối. “Phòng tắm khô ráo và nhờ có mùi thảo dược mà xung quanh đó không hề có muỗi, bọ hay bất cứ loại côn trùng vo ve nào.”

Huy làm một động tác gì đó khiến cho Chi cụt cả hứng. Để xoa dịu bầu không khí, Vân đành gợi ý:

“Bây giờ mình đi ăn cơm lam chứ?”

“Vâng.” Quả nhiên, cô bé ngay lập tức hào hứng trở lại. “Em biết có quán ăn này rất tuyệt. Em sẽ chỉ đường cho chị.”

Thế là cả ba cùng lên đường. Quán ăn mà Chi nói chỉ là một nhà dân, bên ngoài cổng rợp hoa có treo một cái biển gỗ nhỏ, ghi “Quán của Nhung.”

Bước qua cổng là một cái sân rộng rãi, bốn phía đều trồng dàn hoa. Ở một góc sân, người ta bày một chậu than lớn vừa dùng để đốt ống tre làm cơm lam, vừa để nướng thịt và rau củ.

Giữa sân là mấy khoanh gỗ lớn được bày làm bàn, xung quanh là những khúc gỗ nhỏ hơn làm ghế. Trong quán ăn lác đác người. Mùi thơm của thịt nướng ướp thảo mộc và mùi gỗ cháy cuồn cuộn xông lên, khiến ai cũng phải thèm thuồng.

“Xin chào anh chị. Anh chị đi mấy người?”

Một cô bé tầm mười lăm, mười sáu chạy tới đon đả tiếp khách. Nhóm của Vân được sắp xếp vào một bàn nhỏ ngay dưới gốc cây hoàng lan thơm ngát.

Cô đảo mắt một vòng theo thói quen, nhận ra ngay người chủ quán đang bưng giỏ hoa quả đến. Tuy cô gái ấy cũng ăn mặc không khác gì nhân viên nhưng dáng vẻ của cô tràn đầy tự tin, ánh mắt thường xuyên nhìn bao quát toàn bộ không gian nên Vân đoán chắc chắn cô là chủ nơi này. Nhìn cô có chút quen quen.

Cô chủ đi tới bàn của ba người, cũng hơi bất ngờ:

“Hai người tắm xong rồi ư? Thế nào, có thấy sảng khoái không?”

Thì ra Nhung là cháu gái của bà chủ nhà tắm. Lúc trước cô chạy về nhà bà để lấy mấy thứ lá khô ướp thịt, tình cờ gặp được hai khách nên giúp bà chuẩn bị nước tắm cho khách luôn.

“Còn đây mới đúng là quán của tôi.” Cô nháy mắt, chỉ tay về phía cổng. “Có hẳn biển hiệu rõ ràng ngoài cổng luôn đấy.”

“Tuyệt vời lắm.” Vân nhìn cái bảng được viết chi chít tên món ăn bằng phấn màu phía xa. “Giới thiệu cho chúng tôi vài món để nếm thử đi.”

Nhung gật đầu, nói:

“À, chỗ chúng tôi không có thịt thú rừng đâu nhé. Nhưng chúng tôi có gà đồi nướng thảo quả, lợn nướng với lá mắc mật và cá nướng ngũ vị. Đồ chấm ngoài mắc khén thì có thêm cả tiêu rừng và một số loại gia vị khác.”

Ba người bàn nhau một hồi rồi quyết định gọi thịt lợn và gà nướng.

“Có ngay đây.” Nhung nhanh nhẹn chuyển tờ giấy ghi tên món cho người phục vụ. “Trong lúc chờ đợi, mọi người có thể đi dạo vòng quanh ngắm đồ thủ công nhé.”

Thế là cả ba cùng đi vòng vòng ra phía sân sau. Hóa ra phía sau lại có một dãy bán đồ lưu niệm. Bọn họ đi tới quầy bán đồ trang sức trước.

“Nhìn này, chúng đều là bạc và gỗ khắc.” Chi vui sướng reo lên. Giọng nói trong trẻo của cô thu hút sự chú ý của không ít người, trong đó có một anh chàng mặc áo sơ mi trắng đứng gần đó.

“Sơn?” Cô kinh ngạc thốt lên. “Hôm nay anh không đi làm sao?”

Bốn người cùng chào hỏi nhau. Sơn là anh chàng làm ở quầy bar đã hai lần giúp Vân thoát nạn nên đối với cậu, cô có sự cảm kích vì lòng tận tâm. Hơn nữa, em trai cậu là Sáng, cậu bé giúp cô xách túi gậy golf, người chứng kiến toàn bộ màn “bức tử” Phó Huân. Chắc chắn tình hình đã được cập nhật đầy đủ, chi tiết cho nên Sơn mới nhìn cô bằng ánh mắt kính nể như vậy.

Nhìn qua cũng thấy, Chi có tác động đến cậu mạnh mẽ đến mức nào. Hai người quấn lấy nhau, thử hết món đồ này đến món đồ khác khiến cho Huy phải lên tiếng càu nhàu:

“Những thứ nữ trang được làm bằng tay nham nhở thế này thì có gì mà phải đắn đo.” Anh ta nhấc một chuỗi hạt bằng gỗ dâu tằm lên, săm soi rồi khụt khịt mũi. “Các hạt không đồng đều, có cả hạt bị nứt. Chẳng có chút tinh xảo nào. Cái này bán cho trẻ con chơi thôi mà lấy giá tận ba trăm nghìn á?”

Khuôn mặt của chị gái bán hàng vội ngẩng lên, nhăn nhúm lại. Viên hạt gỗ trên tay chị cũng rơi cả xuống khay.

Vân vội vàng giật lấy chuỗi hạt trên tay Ngô Huy, nói:

“Anh nói gì thế, đồ thủ công quý ở chỗ độc nhất vô nhị, không có cái nào giống hệt nhau. Gỗ dâu tằm còn có tác dụng trừ tà đấy. Đúng lúc tôi đang cần đuổi bớt mấy cái vong xúi quẩy đang ám mình đây. Tôi mua cái này.”

Khuôn mặt chị gái bán hàng lập tức tươi như hoa, lại còn xức thêm cho cô một ít tinh dầu trừ tà nữa.

Ba người đi tiếp đến nơi bán mũ cói, Sơn cũng nhập vào nhóm bọn họ. Cậu không thể rời mắt khỏi nụ cười ngọt ngào của Chi.

“Cái thứ này thì em xem làm gì?” Huy lập tức càu nhàu ngay khi Vân nhấc cái mũ tai bèo bằng lá dừa lên. “Đội nó vào trông thật kì cục và xấu xí.”

Cả đám á khẩu nhìn sang ông cụ đang cặm cụi ngồi tết từng cái lạt mềm mại. Khuôn mặt cụ rúm ró, vô cùng tức giận nhưng lại bất lực, không thể làm gì khách hàng.

Vân vội vã mắng át đi:

“Anh chẳng hiểu gì cả. Mũ này rất mềm, lại còn mát và nhẹ. Ngày mai đội nó ra ngoài trời là thích hợp nhất.” Cô nhanh chóng móc tiền trong túi ra đưa cho ông cụ, thêm một khoản nho nhỏ tặng ông nữa. Ánh mắt ông cụ nhìn cô tràn đầy lòng biết ơn. “Chắc chắn cái mũ này sẽ làm chuyến đi chơi ngày mai của cháu rất vui vẻ ông ạ.”

Khi nói ra điều này, trong đầu cô nghĩ đến lúc lênh đênh trên thuyền với Hải Đăng, hoàn toàn không ngờ rằng sắp có một chuyến vui chơi khác sẽ tới với mình.

Huy nhìn cách cô thản nhiên đội cái mũ tai bèo bằng lá dừa, trong lòng không khỏi khinh thường. Cái mũ che mất ánh đèn chiếu lên khuôn mặt xinh đẹp của cô.

Rời hàng mũ, Vân chỉ muốn lập tức quay về bàn ăn. Cô chẳng muốn mua thêm món đồ nào không cần thiết nữa, tốn tiền là một phần, phần khác là cô không thích nghe Huy cằn nhằn những lời lỗ mãng.

Nhưng Chi lại xuýt xoa sà đến hàng bán váy thổ cẩm. Cô bé như một cánh bướm nhỏ, dập dờn ướm thử đủ loại vải vóc sặc sỡ lên người mình rồi quay mấy vòng khiến cho trái tim của Sơn cũng chao đảo theo.

“Em mặc cái nào thì xinh?” Chi cười tít mắt tiến sát đến trước mặt cậu.

Sơn cứng cả người, đến hít thở cũng quên. Cậu thì thầm: “Em mặc cái nào cũng xinh.” Không mặc gì là xinh nhất.

Khung cảnh lãng mạn bị giọng nói ồm ồm của Huy phá vỡ:

“Đây là nhuộm bằng hóa chất chứ gì. Về giặt là sẽ phai hết màu thôi. Úi giời, lại còn mối chỉ đứt lộ đầy ra đây nữa.”

Có vẻ như mấy cái chăn thổ cẩm là thứ thu hút ánh mắt soi mói của Huy nhất. Anh ta sấn đến, lật lấy lật để từng cái chăn lên, lục lọi tìm kiếm đủ thứ nhược điểm khiến cho cậu bé bán hàng không kịp trở tay. Mẹ vừa nhờ cậu trông hàng để chạy về nhà một lát, không ngờ đã gặp ngay phải ông khách đáng sợ thế này.

Thằng nhỏ hấp tấp hất đổ cả ghế, chạy đến ôm chặt lấy đống chăn mẹ nó khâu, nước mắt vòng quanh.

“Làm gì thế?” Huy thấy có người dám cản tay mình thì trừng mắt. “Bán hàng mà không cho khách xem à?”

Thằng bé òa khóc.

Vân ngửa mặt than trời một câu, sau đó lại bay vào làm nữ thần cứu thế. Cô mua một cái chăn thật lớn, lại mua thêm cả một cái váy thổ cẩm nữa. Mua mua mua cho đến khi cậu bé kia nín khóc, vừa gói hàng cho cô vừa hân hoan nhìn cô bằng ánh mắt sùng bái.

Quỷ tha ma bắt nhà anh đi, Huy chết tiệt! Anh làm tôi mất một đống tiền vào những thứ mà cả đời tôi không dùng đến rồi!

“Đi về!” Vân đầu đội mũ lá dừa, tay đeo chuỗi hạt dâu tằm, tay còn lại ôm bọc chăn cùng váy thổ cẩm phừng phừng tức tối hạ lệnh. “Tôi đói sắp chết rồi!”

(Còn tiếp)



Tâm Sự