Bầu nghén vật vã, nửa đêm tôi gọi chồng dậy bắt chui xuống góc tường lấy một thứ để ăn khiến anh sốc nặng

0
18


Chắc trần đời chẳng có ai giống tôi, chửa 3 tháng rồi mới vô tình phát hiện ra mình có em bé. Lúc ấy 2 vợ chồng tôi còn đang hùng hục đi chơi ở Quảng Bình, còn vận động mạnh đủ kiểu, hết đi bơi, đạp xe xong tôi còn kéo chồng đi trượt cát nữa. Ai ngờ tối về ăn cơm thấy buồn nôn, qua tiệm thuốc mua que chơi chơi mà thử lên 2 vạch đỏ chót!

Tôi hay bị chu kỳ lệch nhau vài ngày nên không biết rằng mình bị trễ, cũng chẳng thấy dấu hiệu ốm nghén nào, chỉ cảm giác mệt mỏi chán ăn nên chồng tôi mới đặt vé đi nghỉ ngơi xả stress. 2 năm về ở chung với nhau vợ chồng tôi không quá sốt ruột chuyện con cái, ông bà cũng không giục giã gì vì 2 đứa đều còn trẻ. Ấy thế mà đùng cái tôi được lên chức mẹ ở tuổi 23, còn chồng tôi cũng lơ ngơ 23 tuổi rưỡi!

Biết có bầu cái là chúng tôi tức tốc quay về Hà Nội. Ông bà nội ngoại mừng quá, bắt tôi không được đi chơi đâu nữa, đi làm chồng đưa đón, cơm nước thuê hẳn giúp việc theo giờ để nghỉ ngơi. Tôi còn bị mắng te tua vì tội có thai mà không biết, ăn chơi các kiểu không giữ gìn bản thân (!) Vòng 2 vẫn nhỏ nhỏ xinh xinh, tôi tò mò không biết bụng to lên thì sẽ có gì khác.

Sau khi biết có bầu được vài tuần thì tôi mới bắt đầu ốm nghén. Chao ôi cảm giác khó chịu vật vã, cả ngày chỉ muốn nôn, ngửi thấy mùi đồ ăn là sợ! Tôi đọc cả mớ sách thai giáo, học hỏi kinh nghiệm chị em trong các group mẹ bé mà vẫn không hiểu tại sao mình nghén muộn. Đi khám bác sĩ bảo bình thường, qua giai đoạn đầu thai kỳ sẽ đỡ hơn nên tôi cũng an tâm.

Bầu nghén vật vã, nửa đêm tôi gọi chồng dậy bắt chui xuống góc tường lấy một thứ để ăn khiến anh sốc nặng - Ảnh 1.

(Ảnh minh họa)

Thấy tôi không chịu ăn gì cả nhà cũng lo lắng, thứ duy nhất tôi có thể nuốt được là… rau cải xào. Nhưng ăn mãi món đó cũng không ổn, tôi phải bổ sung thêm hoa quả trái cây và một đống thuốc bổ cho bà bầu.

Rồi đến gần đây, tôi bỗng phát hiện ra mình muốn nếm thử hương vị của một thứ vô cùng quái gở sau khi đi dạo ngang qua một căn nhà mới xây. Tôi nghĩ mình bị điên, nhưng sau khi mở điện thoại lên tra cứu một lúc thì quả thực tôi không phải người duy nhất thèm ăn thứ ấy. Có vô số bà bầu khác trên thế giới cũng giống tôi, thậm chí có cả tên gọi riêng cho hội chứng thèm ăn những thứ không – phải – đồ – ăn này.

Vâng, tôi thèm ăn vữa tường các mẹ ạ! Tôi cảm thấy vô cùng bối rối, nhưng khi đứng trước một bức tường mới trát vữa xong còn nguyên mùi hỗn hợp xi măng với nước, tôi bỗng nuốt nước bọt ừng ực một cách khó hiểu. Tôi sợ hãi chạy ngay về nhà, cơn ám ảnh với món “vữa” khiến tôi không nuốt nổi thứ gì khác.

Tôi đã cố gắng kiềm chế cơn thèm “vữa” vì biết nó không hề bổ béo gì, cũng chẳng thể nhai cho nó trôi xuống dạ dày được. Nhưng đến nửa đêm thì tôi không thể chịu đựng thêm nữa, phải đạp chồng dậy ngay.

– Anh xuống bếp mang dao lên đây.

– Em điên à? Lấy dao làm gì? Ngủ đi!

– Không, em muốn anh lấy cho em một thứ, em muốn ăn cái đó.

– Em muốn ăn dao á? Không nhé! Anh chưa bị thần kinh!

– Không, em… Em muốn ăn vữa tường. Anh cậy cho em một miếng đi, em không chịu nổi nữa rồi!

Một bầu không khí tĩnh mịch bao trùm lên phòng ngủ. Tôi biết ngay chồng mình sẽ phản ứng như thế mà. Nhìn anh sốc đến mức mắt trợn tròn tỉnh cả ngủ, tôi vội trùm chăn kín mít cho đỡ ngại.

Có mẹ nào thai nghén mà thèm ăn thứ kỳ quặc giống tôi không?!?



Tâm Sự