Nhìn 10x rộn ràng chuẩn bị cho lễ khai giảng ngày mai, bao nhiêu ký ức về tuổi học trò ngây ngô lại ùa về
  • Thời gian là thứ tàn nhẫn nhất trên đời, nó lấy đi của chúng ta tất cả, là tuổi trẻ, là ký ức, là thanh xuân, là kỷ niệm. Mới đó thôi mà những điều ý nghĩa nhất của tuổi học trò như lễ khai giảng, lễ bế giảng... chỉ còn trong dĩ vãng

     

    Thấm thoát chả mấy chốc mà ra trường, vào đại học, tốt nghiệp, đi làm... bất chợt một ngày đi ngoài đường nhìn các em học sinh hối hả tập văn nghệ chuẩn bị cho ngày tựu trường, bao nhiêu ký ức của lễ khai giảng ngày xưa lại ùa về.

     

    Ngày ấy khai giảng cũng là ngày bắt đầu một năm học mới, ai cũng háo hức được khoe sách mới, vở mới, cặp sách mới, quần áo mới với bạn bè. Cảm giác 3 tháng hè quay lại thấy trường được sơn sửa mới hơn, khai trang hơn, lòng lại rộn ràng, mong chờ, tràn đầy khí thế.

     

    Tiếng trống khai trường ngày ấy sao mà thiêng liêng đến thế. Lúc bạn học sinh giỏi nhất trường lên đọc lời cảm ơn, lòng cũng rưng rưng xúc động. Lúc chia tay 1 người thầy nào đó về hưu trong lễ khai giảng, cả lớp sụt sùi khóc, tiếc nuối vì những tháng năm qua không quan tâm đến thầy cô nhiều hơn.

     

    Tấm ảnh chụp chung hồi đó, chẳng kịp tạo dáng, chẳng kịp cười, đứa nhắm mắt, đứa bị che mặt, đứa đang sửa quần áo... nhưng đó là tấm duy nhất cả lớp chụp với nhau và cũng là hình ảnh quý giá về tuổi học trò.

     


     

    Sáng sáng đạp xe lên trường, nghe theo hiệu lệnh của cô tổng phụ trách, tập hát Quốc ca, tập hát bài truyền thống của trường, tập đi đứng sao cho đều, tập múa, tập diễn kịch... đủ trò. Tuy mệt nhưng mà vui lắm, vì chỉ cần đến trường được gặp nhau nhưng không phải học là hạnh phúc nhất của đời học sinh rồi.

     

     

    Có những thứ mất rồi, đi qua rồi, trở thành ký ức rồi mới nuối tiếc, mới hối hận. Chưa 1 lần ngồi trọn vẹn lễ khai giảng, chưa 1 lần thưởng thức hết văn nghệ của lớp, của trường, chưa 1 lần nghe tâm thư của thầy hiệu trường đầu năm học mới... Bạn có thấy tiếc không?

     

     

     

    Ai không mang dép quai hậu bị phạt, ai quên khăn quàng đỏ bị phạt, ai quên mũ ca lô bị phạt, ai mặc áo không sơ vin bị phạt... Hồi đó cứ không thích luật lệ, nhưng giờ ra trường rồi, nhìn lại mới thấy thầy cô cũng chỉ muốn tốt cho mình, muốn học sinh của trường phải thật chỉn chu, gọn gàng.

     

     

     

    Nằm lăn ra nhà, hì hục nắn nót viết nhãn vở thật xinh, thật đẹp; chăm chút bọc từng cuốn vở thật xinh, không để quăn 1 tý góc nào, không lem 1 chút mực nào. Nhưng cuối cùng, học được vài hôm, trang cuối cùng của vở lại thành trang vẽ bậy.

     

     

     

    Cảm giác xin được bộ sách giáo khoa mới của các anh chị đi trước nó hạnh phúc, nó trân quý làm sao. Rồi xin báo cũ của bố bọc lại cẩn thận, dán 1 chiếc nhãn đáng yêu lên, tự hào khoe với bạn bè rằng mình có sách mới.

     

     

     

    Trước khai giảng mấy hôm cùng mẹ đi chợ may quần vải xanh, quần đen tối màu, may áo trắng, mua dép mới. Thời ấy còn có mốt "quần loe", phải loe càng rộng càng sành điệu.

     

     

     

    Thời đó, khai giảng xong là sẽ có 1 tiết học nhỏ làm quen với nhau, ngoài việc tò mò xem ai là giáo viên chủ nhiệm mới thì đại chiến khoe cặp sách cũng hấp dẫn không kém. Chẳng biết ở đâu ra định lý, cặp sách của ai càng nhiều ngăn càng xịn xò.

     

     

     

     

     

     

    Theo Kênh 14

     
    • Tags: