Học dốt nhất lớp, nam sinh bất ngờ đỗ ĐH Top đầu thế giới, người mẹ nói "Tôi chẳng dạy gì" nhưng thực tế lại làm 1 việc như này
  • [Aotrang.com.vn] Từ học sinh có thành tích "là là mặt đất" đến một sinh viên của đại học danh tiếng, câu chuyện của Chu Khải Thâm đã thu hút sự chú ý của dư luận.

     

    Chu Khải Thâm là một học sinh tại trường Trung học Ninh Hải, tỉnh Chiết Giang, Trung Quốc. Khi mới học cấp 3, Triệu luôn đứng bét lớp, thành tích vô cùng lẹt đẹt. Tuy nhiên trong kỳ thi đại học năm nay, cậu đã đỗ vào Đại học Thanh Hoa với số điểm 705. Được biết đây là đại học top 1 tại Trung Quốc và top 20 thế giới.

     

     

    Từ học sinh có thành tích "là là mặt đất" đến một sinh viên của đại học danh tiếng, câu chuyện của Chu Khải Thâm đã thu hút sự chú ý của dư luận. Khi được báo chí phỏng vấn, mẹ của Triệu chia sẻ lại bí quyết dạy con của mình: "Mỗi khi thằng bé bị điểm kém sẽ than thở với mẹ. Tôi liền an ủi và ôm con một cái. Tôi cứ như vậy an ủi con qua ngày. Thật sự là không có phương pháp đặc biệt nào cả!".

     

    Còn Triệu Khải Thâm cho biết: "Sự kiên trì trong học tập là vô cùng quan trọng. Nhưng quan trọng nhất là mẹ không bao giờ mắng mỏ mỗi khi em học kém. Mỗi khi em suy sụp, mẹ luôn ở bên an ủi và không ngừng động viên, khuyến khích". 

     

    Chia sẻ của Chu Khải Thâm sau đó đã truyền cảm hứng cho rất nhiều phụ huynh và học sinh. Giống như nhà văn nổi tiếng người Mỹ Dale Carnegie từng viết trong cuốn sách Đắc nhân tâm: "Ai cũng thích được khuyến khích. Đối với trẻ em, những lời khuyến khích sẽ giúp lớn lên trong bầu không khí thoải mái và vui vẻ, từ đó hình thành tính cách tự tin trong cuộc sống".

     

    Sự khuyến khích của bố mẹ cũng giúp trẻ phát huy được tiềm năng của bản thân và nuôi dưỡng lòng can đảm, không dễ bị thất vọng. Những bậc cha mẹ có tầm nhìn xa trông rộng cũng không bao giờ keo kiệt những lời khuyến khích.

     

    "Giáo dục hà khắc" không giúp con bạn tốt hơn

     

    Rất nhiều cha mẹ có chung những băn khoăn như: "Khen ngợi và khuyến khích trẻ quá nhiều có tốt không?", "Nó có khiến con chểnh mảng hay lơ là việc học không?",.... Những suy nghĩ này khiến họ trở nên hà khắc với con cái. 

     

    Không ít người cho rằng trẻ chỉ việc ăn và học thì cớ gì không hoàn thành tốt việc học. So với những đứa trẻ sống trong hoàn cảnh thiếu thốn thì con nhà mình càng phải chăm chỉ hơn. Bên cạnh đó, bố mẹ cũng thường xuyên so sánh con với những đứa trẻ khác, vì nghĩ rằng điều này sẽ kích thích tinh thần học tập, phấn đấu của con.

     

    Và ngay cả khi con đạt được thành tích tốt hơn trong học tập, bố mẹ cũng không ngợi khen mà đặt thêm áp lực: "Điểm thế đã có gì mà tự hào. Chờ đến khi con được điểm cao nhất lớp đã". Chính những điều này khiến nhiều đứa trẻ bị áp lực, tự ti và lớn lên không được như mong muốn của cha mẹ.

     

    Hai tháng trước, một cô gái 33 tuổi tên Phạm Kim Thành ở Trung Quốc từng khiến dư luận xôn xao trước câu chuyện đời mình. Năm nay Phạm đã 33 tuổi và tốt nghiệp đại học từ 10 năm trước. Tuy nhiên đến nay cô vẫn chưa xin được việc làm và vẫn nhận trợ cấp từ gia đình, từ chi tiêu ăn uống đến sinh hoạt.

     

     

    Bố mẹ của Phạm đã 70 tuổi, sức lao động ngày càng giảm sút nhưng vẫn phải đi làm để nuôi con. Dù mẹ nhiều lần thúc giục nhưng Phạm vẫn kiếm cớ, không muốn kiếm việc. Được biết thời sinh viên, Phạm cũng từng làm việc bán thời gian tại siêu thị với bạn cùng lớp. Tuy nhiên, mỗi khi làm việc, cô không thể giao tiếp được với khách hàng một cách trôi chảy, tay chân cô trở nên bủn rủn khi gặp người lạ. 

     

    Đến khi tốt nghiệp, cô cũng xin được vào vị trí bán hàng cho một công ty nhưng lại luôn bị căng thẳng, sợ hãi mỗi khi đối mặt với người lạ. Tình trạng càng lúc càng nghiêm trọng khiến cô phải nghỉ việc và ở nhà để chữa bệnh tâm lý. 

     

    Phạm Kim Thành sau đó biết được, mình bị mắc chứng ám ảnh sợ xã hội. Cô cho rằng, tình trạng này là bởi quãng thời gian không mấy vui vẻ lúc nhỏ. Khi Phạm còn nhỏ, dù cô làm bất cứ điều gì, bố mẹ cũng không hề khuyến khích hay khen ngợi. 

     

    Hồi học trung học, Phạm từng có sở thích thiết kế thời trang. Cô thường phác thảo ý tưởng và ngồi may thành phẩm. Nhưng khi Phạm đưa cho bố mẹ xem, họ không bao giờ đếm xỉa mà còn chê trách: "Mấy thứ này là gì, ai dám mặc chúng, thay vì làm những điều vô bổ này hãy làm bài tập về nhà!". 

     

    Đến khi vào đại học, cô cũng chưa từng nhận được một lời động viên hay ủng hộ từ bố mẹ khi muốn theo đuổi ước mơ. Phạm từng thích điêu khắc nhưng bố mẹ cô lại chì chiết: "Không phải điều con muốn là có thể làm được!". Hiện tại khi Phạm bị bệnh tâm lý và không tìm được việc, bố mẹ cô cũng không hề động viên mà nói: "Con chẳng có tài cán gì, nếu con kiếm được một công việc, mẹ sẽ quỳ xuống chân con cho mà xem!".

     

    Từ câu chuyện của Chu Khải Thâm và Phạm Kim Thành có thể thấy, sự khuyến khích từ cha mẹ vô cùng quan trọng đối với trẻ nhỏ. Trẻ cần được khuyến khích, cũng giống như cây cần tưới nước. Những lời khuyên khích của cha mẹ sẽ giúp con thêm tự tin và thiết lập giá trị bản thân. Chính vì vậy, bố mẹ đừng tiếc con một hai câu động viên. Tuy đơn giản nhưng chúng sẽ là nguồn động lực lớn lao cho những đứa trẻ.

     

     

    THANH HƯƠNG

    Nguồn: Pháp luật và Bạn đọc

     

    • Tags: